A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Cảm xúc về nghề giáo viên

Ở tuổi cắp sách tới trường, tôi cũng như bao cô cậu học trò khác, cũng có ước mơ riêng. Tôi đã từng mong ước sau này trở thành một luật sư giỏi. Nhưng nghe theo lời khuyên của bố, tôi lại chọn thi vào trường Sư phạm. Suốt bốn năm trên giảng đường đại học, tôi thật sự cũng chưa hiểu hết được ý nghĩa tại sao xã hội lại ưu ái, trân trọng ví người giáo viên là “ người kĩ sư tâm hồn”.

Cách đây bẩy năm về trước, tôi có tình cờ và may mắn được đọc cuốn sách “ Giáo giới trường tôi liệt truyện”, cuốn sách được chính các tác giả trong nghề giáo viết ra từ những trăn trở, đau đớn chuyện nghề chuyện nghiệp của nhà giáo, phản ánh đời sống hiện thực phong phú, sinh động, ở cả những góc khuất trong tầm hồn. Những câu chuyện trong cuốn sách đã để lại trong tôi một cảm xúc và ấn tượng sâu sắc về nghề dạy học. Cộng với những năm tháng trực tiếp đứng trên bục giảng, tiếp xúc và chủ nhiệm nhiều thế hệ học trò, tôi mới dần hiểu ra, nghề giáo viên dạy học trò của mình đâu chỉ có kiến thức mà quan trọng hơn cả là dạy làm người, tạo nên những con người không chỉ có tri thức mà còn có một trái tim rộng lớn, bao la. Nghề dạy học thật vinh dự mà cũng thật khó khăn. Người giáo viên phải dạy như thế nào để cho học sinh chán học thành ham học, làm thế nào để một bài phức tạp thành một bài đơn giản, dễ hiểu, dễ nhớ và khó quên. Là giáo viên khó tránh khỏi cảm giác lo sợ, lo sợ cho từng bước đi, từng cử chỉ và từng lời nói. Nghề dạy học đòi hỏi người đứng trên bục giảng phải có bản lĩnh, biết chịu đựng và vượt qua khó khăn trước mắt, đem hết sức mình cống hiến cho thế hệ tương lai của đất nước. Một nghề mà cho dù hoàn cảnh hoặc cuộc sống chung có khó khăn hay cuộc đời riêng nhiều trắc trở cũng chẳng ai được phép cho mình u sầu, bất mãn trước học trò của mình. Nhưng nhìn những ánh mắt hồn nhiên, trong sáng và sự trưởng thành từng bước của học trò  trong những năm tháng học tập dưới mái trường đã làm sống dậy tâm hồn và tiếp thêm nguồn động lực cho tôi cố gắng vượt qua mọi khó khăn phía trước để thực hiện nhiệm vụ giáo dục của mình. Mỗi ngày đến trường, nhìn những học trò trong tôi biết bao cảm xúc dâng trào, bao niềm hi vọng và bao ước mơ về tương lai tươi sáng. Mỗi ngày trôi qua lại có thêm niềm vui mới. Và giữa bộn bề lo toan, bao đua chen xuôi ngược tôi vẫn luôn cảm nhận được tình cảm thiết tha sâu lắng của học trò, sự thân thiết gắn bó, tương trợ giúp đỡ của đồng nghiệp.

             Và rồi năm năm, mười năm và mười bốn năm trong nghề, giảng dạy tại ngôi trường THPT Yên Phong số 2 thân yêu, dù không bắt đầu ước mơ làm cô giáo, nhưng tôi yêu lắm tiếng trống trường, yêu lắm sân trường này, mỗi hàng cây ghế đá, hành lang, lớp học, màu xanh của sân bóng… đều để lại trong trái tim tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm.  Được trở thành một nhà giáo với trách nhiệm cao cả mà xã hội giao cho, tôi sẽ cố gắng trở thành một người giáo viên tốt, tiếp thêm tay chèo để lái con đò tri thức cập bến thành công. Tôi sẽ luôn lao động thật nghiêm túc, không ngừng học tập, rèn luyện tu dưỡng đạo đức và chuyên môn của mình.

            Thật hạnh phúc và tự hào khi được đọc những dòng thơ:

                        “ Có một nghề bụi phấn dính đầy tay

                         Người ta bảo đó là nghề sạch nhất

                        Có một nghề không trồng hoa trên đất

                        Mà nở cho đời những đoá hoa thơm.”

Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, xin kính chúc những đồng nghiệp của tôi- những thầy giáo, cô giáo luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc, tràn đầy niềm tin, nghị lực và gặt hái được nhiều thành công trong sự nghiệp trồng người đầy vinh quang và cao quý!

 

Người viết: Nguyễn Thị Ngân

Tổ Lí – Tin – Công nghệ.


Tác giả: Nguyễn Thị Ngân
Nguồn:http://hoahoctro.vn Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 7 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Chính phủ điện tử
Video
Bản đồ vị trí
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 44
Hôm qua : 216
Tháng 12 : 460
Tháng trước : 5.912
Năm 2021 : 52.377
Năm trước : 35.394
Tổng số : 93.357